Ngày cuối cùng đầy sắc màu trên xứ sở thảo nguyên.
Một điều hoàn mỹ, là khi ta ngắm nó không biết bao lần, nó vẫn thật đặc biệt trong mắt ta.
Sau nhiều ngày rong ruổi trên thảo nguyên thì những ngày cuối này mình sẽ được đổi gió, khi điểm đến tiếp theo là Hồ Ögii.
Sau buổi bình minh rạng rỡ, xe lăn bánh dọc Sông Orkhon theo hướng ngược hôm qua để tới Kharkhorin rồi lại đi tiếp đến Ögii. Vì ở Orkhon việc vệ sinh không thoải mái nên suốt chuyến xe này mình chờ tới được nơi có nhà tắm tiện nghi hơn, cái cảm giác không được tắm rửa thay đồ khá khó chịu đấy.
Đoàn ghé thăm nhà một người dân bản địa và được họ niềm nở mời cả tô sữa ngựa chua và phô mai sữa ngựa, nếu uống vơi thì lại được đổ đầy thêm, tất nhiên vị khách phương xa sẽ thấy uống hoài vậy sẽ bể bụng mất. Trong căn lều ta thấy được sự đơn giản của nội thất, với những tủ chạn, và chiếc TV chạy điện mặt trời gắn ăng-ten.
Hành trình về Kharkhorin sáng nay nắng hơn và đường bụi mù hơn, kỳ thực mình chỉ muốn tới nơi để giải tỏa cũng như sạc đầy tất cả các máy móc và pin dự phòng, vì ở Orkhon không có điện để sạc, vả lại cũng để kết nối với thế giới sau một ngày gần như tách biệt với văn minh.
Xe dọc theo Đường Khushuu Tsaidam để tới địa phận tỉnh Arkhangai. Vì là buổi trưa và khung cảnh xung quanh con đường này không lấy gì làm thú vị lắm với những đồng cỏ khô và ít núi non, đây là dịp tốt để ngủ gật gù. Duy có điều đôi lúc mình bắt gặp những đống rác chơ vơ bên vệ đường, giữa đồng cỏ xanh bát ngát, trông không đẹp mắt mấy.
Khi màu xanh của hồ dần hiện ra nơi chân trời, ta biết rằng Ögii không còn cách xa nữa.
Người lái xe cho dừng tạm vài phút ở phía đông hồ, một nơi lý tưởng để ngắm các loài chim, câu cá hay đơn thuần là tắm nắng. Có nhiều gia đình lái xe tới đây dựng lều cắm trại, phong cảnh trông cũng nhộn nhịp chẳng kém một bãi biển nhiệt đới.
Vì trại nghỉ theo dự trình không sắp xếp được phòng nên xe đi vòng vèo tiếp một đoạn nữa, băng qua những vùng nước nông nơi có những đàn bò thư giãn để tới Trại nghỉ Khatan Ögii. Một buổi chiều nắng ấm và một nhà tắm tiện nghi, thế là quá đủ để được nghỉ dưỡng sau nhiều ngày rong ruổi rồi. Do nước nóng và internet chỉ có vào buổi tối, việc thư giãn nằm dài rồi đi dạo, sưởi nắng và ngồi lười giữa hoa cỏ dại mà không làm gì đã là một công thức tuyệt vời.
Người lái xe và hướng dẫn dẫn mình ra hồ chơi, nước xanh trong để lộ lớp sỏi tròn dưới đáy. Nhìn mặt hồ tĩnh lặng với những gợn sóng nhỏ, người du khách giờ đây chẳng một chút ưu phiền.
Những buổi thưởng thức hoàng hôn kỳ công nhất là khi bạn canh từ tận 4 giờ chiều, thực hiện một cuộc khảo sát địa hình để chọn ra góc lý tưởng, rồi cứ thế đứng chờ tại đó để tránh bỏ lỡ mất giây phút nào.
Từ bờ hồ nhìn về phía tây có những đàn ngựa được thả tự do ăn cỏ, lại thêm một nhóm du khách đi xe tới đây cắm trại và câu cá bên cầu tàu, trông rất chill.
Lúc trời càng về tối, khung cảnh dần ngả về sắc cam ta đã quá quen thuộc, nhưng ta chưa bao giờ cảm thấy chán chúng.
Ánh hoàng hôn có thể ở trên những rặng núi tuyết, những tòa tháp, những tòa nhà chọc trời, và ngay lúc này, là trên những túp lều yurt trắng, nhưng nó vẫn mê hoặc luôn luôn. Mình đang trong khu nhà ăn, khi thấy các ô cửa sổ đều sáng lên màu sắc huyền thoại này, thì mình không ngần ngại mà tạm dừng bữa, chạy ngay ra để chụp lại khoảnh khắc ấy.
Lần săn sao hôm nay thoải mái hơn rất nhiều, thời tiết không quá lạnh, có đèn soi đường, mặt đất bằng phẳng, ngoại trừ việc chó sủa văng vẳng từ phía trang trại bên kia mà thôi.
Ở phía đằng xa, mấy vị khách cắm trại bên cầu tàu đã thắp đèn, một ánh đèn nhân tạo nổi bật giữa khoảng tối mênh mông. Có lẽ nhờ những ánh đèn này mà ta không cảm thấy sự đơn độc và bé nhỏ nữa.
Trong lúc đó, dải Ngân Hà như thanh gươm xẻ dọc bầu trời.
Từ bờ nam của hồ mình có thể quan sát được cả bình minh và hoàng hôn. Một bình minh trong vắt, khi cả bầu trời nhuộm một màu tím - thứ màu hiếm hoi của tự nhiên.
Mình cứ tưởng phong cảnh này giống như cắt ghép trên Photoshop: phông nền tô màu gradient hoàn hảo, tách bạch rõ nét với chủ thể là những túp lều yurt.
Dạo chơi trên thảm cỏ vô tận, ta hát nhẩm vài bài hát, thầm mong thời gian trôi qua chậm hơn. Dưới mặt nước lấp lóa ánh bình minh rạng rỡ, đó dường như là một chủ đề chụp ảnh cực kỳ thú vị.
Sau khi đã dùng bữa sáng ở nhà ăn, người lái xe và hướng dẫn rủ mình ra bắn cung, rồi mình lại dạo chơi dọc bờ hồ qua những bụi cỏ lau thêm lần nữa. Chẳng mấy dịp vừa du lịch vừa thư giãn như vậy, khi có thể không nghĩ đến việc chụp ảnh một lúc.
Vậy là hành trình Mông Cổ sắp kết thúc. Từ Ögii xe sẽ chạy một mạch theo hướng tây sang đông trên con đường A27 và A0301 rồi ghé ngang Hustai tầm chiều. Người tài xế có vẻ khá khẩn trương, và thực sự giai đoạn đầu xe đi rất nhanh, bởi vì nếu về trễ lúc chạng vạng, xác suất kẹt xe là gần như chắc chắn. Xe chỉ dừng một lần để ghé cửa hàng tiện lợi mua kem và snack, một chút vận động cũng giúp đỡ buồn ngủ phần nào. Ăn kem ở xứ lạnh với những cơn gió phần phật bên ô cửa mở khi xe lao nhanh trên cao tốc là một cái thú khi du lịch Mông Cồ.
Những khung cảnh quen thuộc lại hiện ra trước mắt: những cánh đồng đa sắc màu, những con sông nông.
Đã tầm 3 giờ chiều, xe rẽ ngang vào con đường mòn để ghé thăm Vườn quốc gia Hustai. Khoảng cách tới Ulaanbaatar không còn xa lắm, nên mình đoán đây là phần cuối khá nhẹ nhàng: ngắm cảnh rồi chạy tà tà về thành phố.
Mình khá ngạc nhiên khi người hướng dẫn và phòng trình chiếu cứ thao thao bất tuyệt về loài ngựa hoang, và các vị du khách cũng lo chúi mắt vào ống nhòm để canh những con ngựa hoang này. Thực tế thì phần lớn ngựa trên Trái Đất là ngựa nhà nên ngựa hoang rất hiếm, chỉ còn loài ngựa Przewalski là còn trong tự nhiên hiện tại.
Theo dự định thì mình sẽ được quan sát những loài động vật vào hoàng hôn khi chúng bắt đầu hoạt động - đó là dự tính, nhưng thực tế thì xe phải gấp gáp lên đường khi trời đã ngả vàng. Và dù có gấp thế nào thì đường cũng vẫn sẽ kẹt thôi.
Những lớp núi nhấp nhô nơi chân trời hiện lên tựa hồ bức tranh đẹp nhất để dành cho ngày du lịch cuối tại xứ sở này. Toàn khung cảnh được tưới một lớp đỏ thẫm. Không có gì phải thêm thắt hay hậu kỳ thêm nữa, cũng không có gì khiến ta tiếc nuối nữa, sau hành trình này.
Bài viết này là một phần của series Mông Cổ.
Zuyet Awarmatrip là một định danh phụ trợ trong hệ sinh thái cá nhân của Zuyet Awarmatik, chuyên về mảng du lịch và nhiếp ảnh.
Mình là một người Việt, tự đặt biệt danh là một Đông-ba-lô ung dung tự tại, bên cạnh nghề chính là một kỹ sư phần mềm mảng UX. Không phải là một freelancer hay người du mục thời kỹ thuật số, trang web này chỉ để lưu lại những gì mình đã trải qua thay vì để chúng chìm vào quên lãng. Đồng thời mình cũng mong những chiếc ảnh sẽ mô tả được sự đa sắc của thế giới trần tục này.
Ta nghĩ vẻ đẹp trong suốt hành trình này đến từ sự tối giản, nơi Trái Đất bày ra trước mắt ta những mảng màu rõ ràng, điểm xuyết trên đó bằng những chủ thể lẻ loi.